Nhà văn Nguyễn Minh Châu biếu quà tết

18/05/2016 03:00:00 PM
Năm ấy, nhà văn Nguyễn Minh Châu lo xin việc cho con gái. Ông giám đốc công ty nọ đã rập rạp có lời hứa nhận con nhà văn vào làm việc. Dịp tết Nguyên đán đến, nhà văn sửa soạn quần áo chỉnh tề đến chúc tết, tỏ lòng cảm ơn ông giám đốc.

Nghĩ nên có chút quà gì buổi đến thăm mừng xuân ông sếp tương lai của con, nhà văn quyết định sẽ mua một cây quất. Nguyễn Minh Châu ra chợ quất thám sát, loanh quanh mãi chọn mua được một cây. Chằng chằng, buộc buộc cây quất sau chiếc xe đạp cọc cạch, nhà văn thẳng... tiến.

Vừa dắt xe vào sân nhà ông giám đốc, Nguyễn Minh Châu bỗng phát hoảng, vô cùng bối rối khi ngước nhìn thấy đầy ắp những đào, những quất tưng bừng đứng sắp hàng dài từ chân cầu thang lên đến sảnh tầng hai phòng ông giám đốc sáng trưng ánh điện - toàn những chậu đào, chậu quất to đẹp siêu hạng. Ngó cây quất quà của mình biếu, nhà văn nhận thức rõ là nó còi cọc... thảm hại. Nguyễn Minh Châu băn khoăn suy tính.

Ông “tưởng tượng” cảnh bê cái cây quất còi cọc “oắt con” này lên trao tặng, nó lọt thỏm giữa những chậu đào, quất siêu hạng kia thì thật... không ra sao cả! Ngập ngừng hồi lâu, nhà văn bèn ra một quyết định: lén đặt cây quất mà mình mới loanh quanh kiếm tìm, kén chọn mãi ở chợ quất vào góc cực kỳ khiêm tốn chân cầu thang, và... tay không vững bước lên. Nhà văn thầm nghĩ mình y như anh lính “tay không bắt giặc” vậy!

Ông giám đốc tiếp nhà văn đến thăm tết rất chân tình, vui vẻ. Nhà văn ra về, ông giám đốc còn thân tiễn xuống tận cổng. Sánh vai bên ông giám đốc qua cái cây quất quà biếu của mình ở chân cầu thang, Nguyễn Minh Châu lén đi cho nhanh, chỉ lo ngài giám đốc tinh ý phát hiện ra nó! Hẳn nhà văn không biết rằng, đối với ông giám đốc nọ, được trò chuyện với Nguyễn Minh Châu là một sự thú vị.

(Theo  Báo Văn nghệ Công an Online)